PHƯỢNG HOÀNG ƠI - H

Phượng hoàng ơi! Mi cô độc qúa ư?!

Đỉnh núi kia ít người lui tới

Những ngọn tùng, ngọn bách nghênh ngang

Nghinh gió đông về ôm niềm tê tái

Lòng đóng băng hay hồn ứ đặc đá kim cương?

Không thể phun ra những tình ngọc bích

Đi loay hoay suốt một thời cỏ úa

Con tim chiều chất chứa những sục sôi

Lửa máu trào chực chờ lồng lộn nỗi riêng tư

Cặp mắt bốc lên ngùn ngụt mắt ma

Lườm nhân thế chơi ván trò cút bắt

Chòng chọc say theo điệu vũ diệu kì

Vẫn thiếu nửa dáng mềm kia ẻo lả

Thiếu tri âm đàn điệu thánh mê tơi

Thiếu lời lẽ khắc sâu vào đá quí

Mi về trời đóng cửa ngẫm xa xôi

Và thoáng chốc khát thèm thói thường trên dương thế

Dầu bao mũi tên rình rập định thịt mi 

Nhưng tại sao mi thích làm chàng dũng sĩ

Thả đôi cánh thiên thần đập gió quật mây 

Có lẽ mi đang chờ tia hi vọng

Con phượng hoàng nữ đến vuốt ve chiều chuộng

Hay thằng bạn khờ thích nói chuyện nghịch tai?