» ngoisaoblog.com » Nghe nhạc » Viết bài » Đăng hình
Thứ Sáu, ngày 29 tháng 12, 2006

Tết này con không về !
Điểm Ngôi sao Blog: 26 (5 lượt)
| Bình chọn:

Ngày cuối đông, nắng vàng hiu hắt, le lói qua khung cữa sổ kèm theo chút gió heo may lạnh lẽo ùa vào lòng ngực... con cảm thấy cô đơn! Cuộc sống xa nhà của một chàng sinh viên có lẽ sẽ trôi qua bình lặng, êm ái nếu không có những ngày này .... Chợt ai đó gào vào tai: "Tết sắp đến rồi đấy", con giật mình nhìn qua cữa sổ và chợt bàng hoàng khi cái không khí của nó vẫn như ngày nào, nhộn nhịp, háo hức, đầy rộn ràng ... ai đó cười, nhìn nhau đầy thương mến.

Bổng nhiên cảm thấy cuộc sống này trôi nhanh quá ! 
Không phải là đứa con bé bỏng ngày nào đã trở nên quá "già" hoặc trầm lặng hơn đâu, Ken vẫn thế, vẫn năng động vẫn hòa nhập vẫn luôn vui tươi và tràn đầy sự sống, vẫn chạy nhãy, tung tăng...nhưng giờ đây vào thời khắc giao mùa Ken lại buồn và tự muốn thu mình vào một góc nhỏ, góc nhỏ tâm hồn và nhớ về cả nhà, nhớ về những người thân thương nhất, chỉ muốn về đón cái Tết trong không khí ấm cùng cùng đại gia đình, chỉ muốn nhìn gương mặt hiền hậu của bà, chỉ muốn được nghe mẹ mắng đôi câu, chỉ muốn gí vào cái trán yêu của đứa em nghịch ngợm... và cùng rượt nhau, chỉ thế thôi, bình dị và nhỏ nhoi nhưng đó là điều thật quý giá đối với Ken giờ này.

Cuối năm vẫn vậy, mọi sinh viên trong trường vẫn tràn ngập với bài vở của mình, và Ken cũng không phải ngoại lệ, là giai đoạn bước vào kỳ thi của Niên học nên không khí học tập củng khá căng thẳng, nhà trường lại có lịch thi đúng vào ngày mồng 2 thế nên đứa nào đứa nấy đều ước muốn muốn về nhà nhưng nó thật là xa xỹ, xa xỹ dù chỉ là thoáng qua trong đầu ... ^_^ Vì vậy, Kên sẽ không về được trong Tết dương này, cả nhà đón Tết vui vẽ và nhớ tới Kên nhiều nhé ! Thương cả nhà.

Ken - ( Tên cún cơm hay gọi của tớ )

Hồn Việt - Kent >> 02:37 PM 5 góp ý

5 Góp ý:

Vào lúc 12:17 AM | Thứ Bảy, ngày 06 tháng 01, 2007, Lãng tử Trần Nam
tranhanamHi hi, chắc người góp ý cho hồn việt muốn nhắc câu hát trong bài "Xuân này con không về" đó mà: Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm, mái tranh nghèo không người sửa sang... Bài hát này nghe thấy thảm! Chả biết sao mà sinh viên lại ưa ngâm nga! Có lẽ thế nên học "bé cái nhầm" cảm xúc của bạn!

Vào lúc 08:38 AM | Thứ Bảy, ngày 30 tháng 12, 2006, {saolun}
saolunmình cũng sống xa nhà,và tết này cũng ko về được ,đọc bài viết của Ken thấy rất hay.Rất giống với mình hiiiiii Cám ơn Ken nha .

Vào lúc 11:39 PM | Thứ Sáu, ngày 29 tháng 12, 2006, Hồn Việt - Kent
donghoi8xTớ không hiểu ý bạn, Bạn có thể góp ý rỏ hơn được không ?

Vào lúc 10:45 PM | Thứ Sáu, ngày 29 tháng 12, 2006, Hồn Việt - Kent
donghoi8xXin lỗi ! Tớ vẫn không hiểu ý bạn muốn nói gì ? Bài này tớ viết bằng cảm xúc thật, nhưng hình như ý của bạn lại là sự " coi thường" ? "Mái tranh nghèo không người sữa sang" câu này nghe giống như là than vãn, xin ai đó một cái gì đó ?
Tóm lại, bạn có thể nói rỏ hơn được không ?
Cám ơn !

Vào lúc 08:02 PM | Thứ Sáu, ngày 29 tháng 12, 2006, miu
meoconconĐịnh 'mái tranh nghèo k người sửa sang?' hả...

Gởi góp ý mới

<< Trở về

Blog donghoi8x
mr.haianh mr.haianh
(đã offline)
donghoi8x Tên:
Hồn Việt - Kent
Nơi cư ngụ:
Đồng Hới., Vietnam
Số điểm của Blog này là 4412 (số lần vote: 788)


Lưu bút
hangkt32f Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
  gởi lúc 20:26 17/12/2007
hangkt32f Tang anh 6 diem dau tuan ! AN toan gioa thong la tren het nghe
  gởi lúc 19:56 17/12/2007
hangkt32f Chuc anh vui ve ha ! Con gai KT thi da sao ! lang man phet do nha!
  gởi lúc 19:56 17/12/2007
donghoi8x ỐI! Comment của anh dài quá. Nhưng anh phân tích, tâm sự rất đúng.
Thân!
  gởi lúc 17:58 17/12/2007
tiengiangquetoi Tôi là người Việt Nam


Tôi chính thức trở thành một trong tổng số hơn 80 triệu công dân VN vào một ngày sau khi đất nước đã thống nhất được tám năm. Tôi không biết nhiều về chiến tranh, nhưng tôi biết về những hậu quả của nó. Tôi không thích người ta nhắc đến VN với những cụm từ như "Vietnam War", đó là chuyện của quá khứ. Tôi muốn thế giới gọi nước tôi đơn giản bằng hai từ Việt Nam.

Tôi thích chêm tiếng Anh vào những đoạn blog, những câu chat của mình trên mạng với bạn bè người VN, nhưng tôi rất "kị" chêm tiếng Anh trong lúc nói chuyện. Khi nói chuyện, tôi nói tiếng Việt, khi viết bài, tôi dùng tiếng Việt và tự hào mình có thể viết đúng chính tả (chuyện không đơn giản đối với giới trẻ VN hiện nay).

Là người VN, tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể giúp một người bạn nước ngoài xác định Lê Thánh Tôn và Lê Thánh Tông là tên của một hay hai vị vua khác nhau. Dù tôi đã cố gắng tìm đọc nhiều sách về lịch sử VN, nhưng tôi không thể nhớ được gì về lịch sử nước mình.

Tôi đã ăn thử nhiều món ăn nước ngoài, nhưng tôi vẫn thích ăn đồ ăn VN hơn, vì món nào cũng ăn kèm với rau, mà tôi thích ăn rau. (Tôi nghĩ có lẽ không nước nào trên thế giới sử dụng nhiều rau trong bữa ăn như ở VN) Tôi thích ăn gỏi ngó sen, phở, bánh bèo, bánh cuốn, bánh xèo, cơm tấm,...Tôi tự hào VN có nhiều món ăn dân dã mà lại rất ngon.

Như những người VN khác, tôi cũng có một chiếc xe máy và một cái bằng lái xe. Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu một ngày kia trên đường phố VN vắng bóng chiếc xe máy. Tôi ghét cảnh kẹt xe, tôi ghét tiếng còi xe ồn ào trên đường phố, nhưng nếu một ngày không có xe máy, cuộc sống của tôi sẽ gặp nhiều rắc rối và trở nên buồn chán lắm. Tôi thích chạy xe trên những con đường có hai hàng cây xanh của Sài Gòn vào những tối tháng ba, tháng tư và tháng năm. Đó là thời điểm cây thầu dầu nở hoa. Tôi thích hít thật sâu cho căng đầy lồng ngực mùi hoa nhẹ nhàng thoang thoảng đó. Đó là một cách giảm stress mà nếu đi bằng xe ôtô, bạn sẽ không thể cảm nhận được.

Tôi ít có dịp mặc áo dài, mà thân hình tôi cũng không đủ đẹp để tự tin diện bộ áo dài lên người, nhưng tôi đã may cho mình một bộ áo dài, chỉ để treo trong tủ. Bởi còn gì tệ hơn nếu một cô gái VN không có ít nhất một bộ áo dài cho riêng mình?

Tôi ghét chế độ thi cử, giáo dục của VN hiện nay, vì nó cho ra lò những con người bị khuyết tật về mặt kiến thức. Tôi mong tân Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân sẽ thực hiện được lời hứa của mình để năm, mười năm nữa, giáo dục VN sẽ khác.

Tôi ghét thói quan liêu, hành dân của những quan chức nhà nước. Tôi ghét bệnh thành tích, tôi ghét tham nhũng. Tôi ghét xã hội còn quá nhiều bất công. Nhưng tôi hài lòng với chế độ chính trị hiện tại. Nhờ nó mà nước VN ổn định, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có đổ máu. Tôi thấy mình may mắn được là người VN, được sống trong một đất nước thanh bình.

Nhiều người VN vẫn ôm mộng ra đi, đến sống ở những miền đất hứa xa vời nào đó. Tôi biết nhiều người chán ngán cuộc sống hiện tại ở VN, và ước mơ được sống một cuộc sống văn minh, lịch sự, hiện đại hơn là điều chính đáng. Nhưng tôi sẽ không ra đi như họ. Tôi sẽ đi khỏi VN, để du lịch, để học hỏi ở nước ngoài, nhưng tôi sẽ không sống ở nơi nào khác ngoài VN. Liệu có nơi nào trên thế giới mà khi cần bất cứ thứ gì, bạn chỉ cần mất vài phút đi bộ là sẽ đến được chỗ bán? Chắc chắn chỉ có ở VN, nơi mà 90% cửa hàng bán lẻ là những hàng quán do tư nhân làm chủ.

Tôi là người Việt Nam từ trong cái tên của mình. Trong tên của tôi có lót chữ Thị. Đó là tên lót mà hầu hết phụ nữ VN đều có. Đó là một nét độc đáo trong cách đặt tên của người VN, mà sau này nhiều người đã bỏ đi. Họ đặt cho tên con gái họ những cái tên mỹ miều không có "Thị". Chữ "Thị" làm cho tên của tôi dài dòng hơn, nhưng nhờ nó mà những người chưa gặp mặt sẽ biết ngay tôi là phái nữ. Chữ "Thị" làm cho tên của tôi có cảm giác quê mùa, "thị mẹt" hơn, nhưng tôi vẫn in đầy đủ tên Nguyễn Thị Thanh Trúc trên danh thiếp của mình. (Tôi biết nhiều người đã bỏ chữ Thị ấy đi, đó là một sự chối bỏ chính con người mình).

Tôi sẽ không nói tôi yêu VN, vì tôi thật sự không cảm thấy như thế. Tôi sẽ chỉ nói tôi thấy vui khi được là người VN, được sinh ra và lớn lên ở VN, và tôi mong rằng nếu có chết, tôi cũng sẽ được chết trên nước VN.

Tôi là người Việt Nam.
  gởi lúc 18:34 16/12/2007
Xem tất cả

Bạn bè
conbelolem
choitre
bambi
vnusa
juliahong121
isateam
trinhngocson
trinhngocson
tanphat


Đường dẫn yêu thích

    Các bài viết trước


    Powered by Ngoisaoblog.com