Blog canhsat4sao
syquan_4sao syquan_4sao
(đã offline)
Lượt xem: 31477

canhsat4sao

Tên:
Trong_winC100
Nơi cư ngụ:
vinh city, N/A

Số điểm của Blog này là 2424 (số lần vote: 412)

Xem thông tin cá nhân
Album Cá nhân
Danh sách bạn bè (98 bạn)
Kết bạn với blog này
Gởi tin nhắn
Thông báo bài xấu

Lưu bút
vqt68 Bác Trọng đi ĐN về bị trúng phòng hay sao mà kg thấy viết bài. Em bày bác (chữa mẹo đấy) lấy lấy 7 đọt khế ăn là khỏe ngay.. ặc... ặc
  gởi lúc 09:47 01/05/2008
bright Bác thật dễ mến!
ĐBT không biết sớm là bác có bài này nên bây giờ mới được đọc.
  gởi lúc 00:47 01/05/2008
bienphongvn Ko bít giờ này chú đi đến đâu rùi? ĐT của cháu hết pin, sạc lại để nhà mới chán chứ.
  gởi lúc 16:06 28/04/2008
maiyeuanh248 bác mà dể chị trúc hà dụ dỗ thế àh bác đi chơi nhớ mang quà về cho cháu nhá,tuần này cháu về nhà bác ạ,lại chi,mô,răng rứa rồi
  gởi lúc 15:44 28/04/2008
ngtrantuananh Chúc anh tuần mới vui khoẻ !
  gởi lúc 09:17 28/04/2008
Xem tất cả

Bạn bè
ngongduclangque
cuongsen
hoangthilien
chuotkaka
5thanhcuchi
kyucmotcuocdoi
namgiangho
inmyheart80
thanhhoajohann

Trang web của tôi

    Đường dẫn yêu thích

    Đường dẫn yêu thích

    Các bài viết trước

    Lưu trữ

     

    Thứ Năm, ngày 08 tháng 11, 2007

    TÔI LÀ NGƯỜI ĐI CHÔN NÓ
    Điểm Ngôi sao Blog: 30 (5 lượt)
    | Bình chọn:

            đời là vậy,hình như trời cũng có mắt thì phải
            Tuổi hắn đầu "năm" .Hắn mang xắc cốt làm cảnh sát khu vực từ khi mới vào ngành công an,đã gần ba mươi năm công tác rồi,nó cũng chỉ loanh quoanh luẩn quẩn có hai phường,như gà ăn qoanh quẩn cối xay vậy .Hắn mà cởi quần áo ra ,nhìn đôi chân  như hai chiếc đũa xóc củ khoai dựng lên,thân người như lực sỹ xì ke,tóc lại sưa dựng ngược,đôi mắt loem nhoem,nhưng khi nào có màu he he cay cay nghĩa là nó đã có chén vào rồi .lúc cười để lộ bộ răng vàng khè hình như là nó nghiện thuốc lá thì phải .Thuốc lá và rượu là hai thứ không thể thiếu được đối với nó
             
    Thời điểm lúc anh em họ hàng nhà nó ở trong huyện bắt đầu phất lên làm quan,nó cũng biết cướp thời cơ chạy lấy chạy để,xin ,và được vào học cái lớp Luật ba năm,lớp này học ở trường ,thi ở quán .Cuối cùng thì nó cũng có một cái bằng Cử nhân!.Lợi thế có đồng huơng huyện làm to,thế rồi cũng cho nó cái chức Phó rồi lên Trưởng công an phường hẳn hoi
            Chà láo quá! Nó thầm suy nghĩ như thế,bây giờ nó coi mười mấy thằng lính bên dưới hắn như con tôm con tép,Hắn nói:Trách nhiệm của tôi là to nhất trong cái đơn vị này,tôi phải chịu trách nhiệm vói cấp trên đối với các sai phạm của các anh,các anh làm sai cấp trên chửi tôi chứ không phải chửi các anh ...Các anh là công an mà làm việc không bằng một thằng dân quân!
           
    Thật đen đủi cho tui!Cái dịp nó được lên làm quan phường thì tui cũng được điều chuyển về ở với nó .Thoạt đầu trông nó tui đã thấy khó chịu rồi,vì tui đã sống nhiều nơi đi đây đi đó rồi Nên có lẽ nó trông tui còn khó chịu hơn nhiều thì phải .Nó giả bộ tâm tư với tui:Anh ở trên tỉnh trên thành thì oai và sướng hơn nhiều,về đây thì gặp nhiều khó khăn đấy,ở đâu thì phải theo đó thôi .Mình ở đây mười mấy năm rồi,chưa bao giờ được đi đây đó .Thế rồi như để ra oai cho biết"Ai là tao" Có một hôm ngay trước mặt các quan chức ủy ban phường,hắn đã đuổi thẳng cẳng tôi về trong một lần đi bảo vệ lễ kỷ niệm 10năm thành lập phường lúc 19h,với lý do đến muộn!,nhưng đâu có muộn{trên bảng ghi đúng 19h có mặt...}Hắn dõng dạc ra lệnh một chú khác thay vị trí tui. Hôm đó mặt hắn đỏ gay,đi lên đi xuống đi ra đi vào sắng sốt,như có vẻ lo lắng lắm
           
    Đầu giờ chiều,gã cầm sọt rác đi qua phòng ngủ tui,ngó vào gã gằn giọng:Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không?mặc quần áo vào!?Nhưng thật ngớ ngẩn lúc đó gã cũng đang mần một cái quần đùi cũ rích loại 10ngàn bán ở chợ Vinh,tui hỏi thế anh mặc cái gì đấy? gã nhìn xuống đầu gối rồi ...im lặng .Tức mà trêu chọc,cười mà ra nước mắt.Có một lần họp giao ban lão nói giai quá,tui lấy 200ngàn của mình bỏ vào một cái phong bì rồi giả vờ nhặt được trong mớ giấy lộn,nói nhỏ với mấy anh xung quanh cũng là vô ý để cho lão thấy ,lão liền :Đây là tiền của các cơ quan cho ta hồi tết yêu câu anh đưa cho thủ quỹ nhập vào quỹ đơn vỵ,tôi bảo đây là tiền của tôi được nên tôi không trả...hi hi .Chuyện còn dài dài,Có lần lão uống rượu đâu về mà lão chủi nhau với ông phó tưng bừng,ông phó tức quá không biết làm thế nào cho bõ tức liền lách C rồi chủi nhau ầm ầm,tui thấy vui quá liền mần một gậy cao su đứng nép sau cửa chờ khi xô xát là vô hôi liền.Chưa hết,cấp trên chẳng lạ gì lão nghiện rượu,nhưng vì nay lão có tý chức vụ nên liền triệu tập và yêu cầu bỏ rượu,lão cẩn thận nhẹ nhàng giữa buổi đi đến nhà anh Đ mần vài chén là chuyện thường xuyên,trước khi đi lão không quên dặn trực ban:Có ai hỏi tôi bảo tôi sang làm việc bên ủy ban nha! Có một lần tui vô tình thấy lão vô quán gội đầu cắt tóc,lão đã cẩn thận đội mũ bảo hiểm,đổi xe người khác đi nhưng tui vẫn phát hiện ra,để chứng minh tui chờ lão vào rồi giả vờ đi qua e hèm cốt để lão nhìn tui,và thế là lão bảo:Ngứa cái đầu quá,tui nghĩ trong bụng không biết lão ngứa đầu lão hay ngứa đầu thằng cu đây!
            
    Lão ghét tui như đĩ ghét công an,lão không tìm được cớ gì để hành hạ,lão tính đến quyền hành cấp ủy,trưởng phường .Ba năm liền lão xếp tui loại 4!và bảo rằng:Đã thống nhất trong ban chỉ huy và cấp ủy! Tôi đem thắc mắc:tôi không bị kỷ luật mà xếp tôi loại 4,lão bảo:đây là thống nhất của cấp ủy .Tôi hết đường ,đem cái vô lý này lên cấp trên nữa nhưng rồi cũng chẳng ai nhòm ngó gì 
            Biết mình thấp hơn trời phải đi còm,tránh voi chẳng xấu mặt chàng tui hạ nước van xin lãnh đạo cấp trên,thành thật xin lỗi,cho được hạ xuống loai 3.Nhưng rồi giống như chỉ nói cho hay thế thôi chứ cũng chẳng giải quyết được việc gì cả
           
    Tức quá!Tui về chỉ thẳng vào mặt lão:Anh là người không có đạo đức lãnh đạo,trời sẽ có mắt,anh rồi cũng chết,anh không chết thì đời con anh cũng bị trời phạt,bệnh tật sẽ hành hạ anh,vợ con anh
            Trời ơi!Thế mà có thật,sau đó ít ngày.lúc này căn bệnh ung thư gan bắt đầu hành hạ giai đoạn cuối .Thế mà lâu nay lão cứ giấu đi,có lẽ lão chờ xử lý xong cái vụ của tui rồi cái vụ gắn cho lão cái hàm trung tá,xong xuôi lão ra một hiệu ảnh xịn nhất của tp chụp ngay một kiểu ảnh chân dung phóng to với mũ bằng hàm trung tá với kỷ thuật vi tính đã vẽ ra một chân dung lão cực kỳ oai phong lẫm liệt.Xong đâu vào đấy lão tiến thẳng ra bệnh viện Hà nội nằm nhưng nằm chưa được một tháng thì lão lên mạng với địa chỉ:Botay.com
          
    Vào ngày này năm ngoái,thằng Phong bảo với tôi:Chú H không thể sống được,lúc đó trong tủ hồ sơ của tôi đang còn một lá đơn tố cáo ông thủ truỏng của tôi là lão định gủi cho ban giám đốc.Nhưng bây giờ gủi đơn thì không thể được rồi,tôi luẩn quẩn,tại sao lại thế này?Tôi không tin đó là sự thật nhưng nó đã hiển nhiên đó rồi!Tôi quyết định rủ ông xếp phó đi cùng với tôi lên thăm.Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi đưa cho lão một phong bì trong đó có 100ngàn để thăm hỏi
            Ít ngày sau đó,theo yêu cầu của gia đình,ban giám đốc đã ký cho lão quyết định thôi việc,không ngoài mục đích được nhận một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh
            
    Như trời đã sắp xếp,vào một buổi già nửa đêm,chính tôi là người cùng với ông thầy cúng đi làm lễ động thổ đào huyệt .Trưa hôm sau khiêng và cuối cùng là một xẻng đất để chôn một người mà tôi cho là người không đội trời chung với tôi
           
    Lão đã đi,nhưng tôi ở lại cũng chẳng sung sướng gì với những ngày tháng công tác còn lại.Tất cả tại vì lão
                        
                           23h Ngày này của năm ngoái 8/10

    Gửi bởi: Trong_winC100 11:10 PM 13 góp ý

    13 Góp ý:

    Vào lúc 08:11 PM | Thứ Sáu, ngày 04 tháng 01, 2008, mr quan (vô danh)

    Anh trọng hay đi uống rượu thế mà không đi cùng ông h à?

     

    Vào lúc 05:30 PM | Chủ Nhật, ngày 18 tháng 11, 2007, vượng

    xuanvuong

    "Sống trên đời cần có một tấm lòng "

    bây giờ mọi chuyện đả qua, tất cả là ngày hôm nay.

    trong cuốn " HẢY QUẢNH GÁNH LO ĐI VÀ VUI SỐNG" có viết rằng :

    " Hảy đóng chặt quá khứ và tương lai và sống trong căn phòng kín của ngày hôm nay"

    ...

    Vào lúc 08:13 AM | Thứ Bảy, ngày 10 tháng 11, 2007, chipchip

    kemnhoanhhíc! em đọc xong ko biết nên nói gì nữaKhóc! nếu nói thông cảm, thi ông ta ko đang đc thông cảm vì những hành động của ông ta quá nhỏ nhen, tiêu nhân..nếu nói tức giận thì bây giờ họ đã phải trả giá rồi...  Thôi bỏ qua vì những đứa con của ông ấy giờ chúng cũng đang bị thiệt thòi mà, anh đừng giữ ấm ức trong người nữa ..Tuyệt

    Vào lúc 06:36 PM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Lương Đức Hạnh

    luongduchanhViệc lên mặt ta đây là "sếp", là người chịu trách nhiệm ở đơn vị này, cơ quan nọ còn khá phổ biến trong xã hội ngày nay. Cái dở, cái khó chính là việc các nhân viên, "em út" không giám lên tiếng phản bác lại (mặc dù biết những điều đó là phi lý, không đúng, sai sự thật). Điều đó đã "đổ thêm dầu vào lửa" làm cho "họ" càng hạch sách hơn. Nói túm lại thì chỉ khổ cho những ai "thấp cổ bé hỏng thui"!

    Vào lúc 06:32 PM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Bi Kính lúp

    khaihoan029

    Gió ơi ta bảo gió nào

    Gió đừng cười nó, nó cào rách da.

    Vào lúc 11:38 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, .»-(¯`*Bambi*´¯)-».

    bambiNgười ta nói rằng, sống trên đời cần có một tấm lòng để gió cuốn đi. Nhưng cũng có thể nói rằng, sống trên đời cũng có những tấm lòng, để theo kẻ thù xuống sâu lòng đất... như anh...

    Vào lúc 10:41 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Phương Thảo

    kyucmotcuocdoi

    Đọc câu chuyện của anh tôi rất hiểu, nhưng chỗ anh ông trời đã mở mắt, còn chỗ tôi ông trời đi họp chưa về, vì vậy mà "cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn".
    Thôi thì nghĩa tử là nghĩa tận, anh đã làm những việc nghĩa nên làm. Cuộc sống họ ko có nghĩa, nhưng với anh vẫn còn tình đồng đội. Việc anh làm mới đáng trân trọng anh àh. Mong rằng thời gian còn lại phục vụ trong ngành, anh sẽ gặp nhiều niềm vui và may mắn hơn, chuyện cũ qua rồi.

    Vào lúc 10:19 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, ĐOM ĐÓM

    domdom2Hoá ra trong quá khứ, anh phải chịu nhiều cay đắng quá! Nói ra để cho lòng nhẹ nhõm ấy mà!
       Còn như cái lão ấy ư, trong xã hội ta còn nhan nhãn. Vấn đề là ở chỗ, tại sao trong gầm trời"Nhà nước vì dân do dân" này, mà lão vẫn được tồn tại, kẻ có tội nặng hơn lão là kẻ đã dung túng cho lão tồn tại, dù chỉ một ngày trên Đất nước này!

    Vào lúc 08:09 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, hoa hướng dương

    sadwomen

    Lấy ân báo oán là cách của người quân tử thường làm anh ạ. Mà anh đã làm được việc đó rồi . Mong rằng  trời có mắt cho  anh em mình đỡ lận đận. Thôi hãy vui lên, anh win_C100 !

    Vào lúc 07:22 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, votinh

    hoangthilienChắc có lẽ trời có mắt thật, nhưng tại sao lại ko cho lão sống để thấy rằng cuộc đời này còn nhiều điều tốt đẹp, đẻ lão phải thèm muốn những giây phút bình yên, thấm đượm tình người ....lão chết đi nhẹ nhõm trong sự đau đớn về bênh tật, nhưng ko biết trong thâm tâm của lão sẽ nghĩ sao....? Thôi thì vợ con lão sẽ làm điều tốt thay cho lão ...

    Vào lúc 06:43 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Nguyễn Hữu Hiệp

    nguyenhuuhiep






    Người đã trở về với cát bụi không nên nặng lời nữa bạn ạ. Đọc câu chuyện tôi biết trong tâm bạn vẫn ánh lên sự khoan dung đó là những việc bạn làm sau cùng để tiễn đưa xếp. Tha thứ tất cả để lòng thanh thản. Hãy uống tách trà buổi sáng nhé Bối rối chúc một ngày tốt lành với WinC100!

    Vào lúc 12:50 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Trong_winC100

    canhsat4saoChuyện có thật 100% hoàn toàn không thêm một tý nào
    Một số người mê tín cũng rất bàng hoàng về việc này
    Việc vừa tròn một năm hôm nay viết để anh em trong đơn vị đọc,và các bạn blog hãy chia sẻ cùng tôi nhé
             Đời là thế đấy bạn ạ!

    Vào lúc 12:16 AM | Thứ Sáu, ngày 09 tháng 11, 2007, Huongmuathu

    mecuatoikhông phải là tui ác,nhưng nếu đúng như anh tả thì lão chết là đáng lắm rùi,chứ sống dặt dẹo ,lại nghiện rượu có mùi thì công an công iếc gì được nữa.dù sao cũng thắp cho lão nén nhang,dưới suối vàng mong lão bỏ cái tật nghiện rượu

    Gởi góp ý mới

    << Trở về


    Powered by Ngoisaoblog.com